Tôi sẽ bỏ tất cả để về Hà Nội – những ngày đang thật thu!

Gửi Hà Nội – của những năm tháng cũ,

Cũng đã khá lâu rồi nhỉ ? Hà Nội mới trở về lại là Hà Nội của những ngày xưa tháng cũ, là Hà Nội mà tôi đã từng nghĩ là nhà – cho những năm tháng sau này.

Hà Nội của tôi, là mỗi buổi sớm mở mắt ra thấy trời mát mẻ vì cơn mưa đêm qua. Đài báo gió mùa thì đừng tin, chỉ là mưa một trận đã đời rồi hôm sau mát đi vài độ . Nhưng như thế cũng là quá đủ để người ta thấy vui rồi. Hà Nội mùa thu cứ nhẹ nhàng như thế , thì chỉ cần bước xuống phố, bao mệt mỏi cũng vơi đi nhiều lắm rồi.

Hà Nội của tôi giống như một tách cà phê cuối đường Xuân Thủy, tôi có thể ngồi cả tiếng đồng hồ để ngắm mãi, hít hà thật cẩn thận, rồi nhấm nháp từng tí một để vị cà phê tan trên đầu lưỡi, để cái đắng lặng lẹ thấm vào tận trong những nỗi buồn. Ngồi uống cafe, đầu óc nhẹ tênh, tâm can trong vắt và trái tim thì đầy ắp những nỗi buồn bé xíu đang nở hoa.

Hà Nội của tôi là cậu, là người bạn đã nhẹ nhàng bước qua cuộc đời tôi. Dù cho năm ấy, tôi là người bỏ cậu lại một mình nhưng trong tận sâu đáy lòng tôi biết cả tôi và cậu ít nhiều đã khác.

Thu Hà Nội, cậu, những chàng trai ấy và tôi, mỗi người mỗi ngả.

Tôi nhất định sẽ về với Hà Nội những ngày đang thật là thu,…

Chào!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *